长笛篇

(明代)邓云霄

月照高楼凉浸水,风刮秋衣人独倚。湘南奇客好新弄,当窗拭袖调纤指。

此时河转众星稀,声绕琼宫高处飞。顾兔佳人遥罢舞,临桥仙子乍停机。

曲遍人天离恨远,残梅落尽衰杨晚。霜露空凋少妇颜,关山不见征人返。

谁家少妇歇清砧,闻笛迟回折寸心。苦月斜连萤影度,愁云暗结雁声沉。

忽然孤愤如裂石,寒天九月驱霹雳。鱼龙起舞鸟兽呼,侠游年少头先白。

馀音散落胡天秋,边马长嘶脱辔头。无定河边青冢外,野磷枯骨哭啾啾。

我昔离家越两载,转眼风烟时序改。听罢翻憎夜似年,更阑益觉愁如海。

问君此曲传者谁,宋祎子野是吾师。搜竹行穷湘水岸,调声直写鹧鸪悲。

一吹巫峡来神女,三奏断猿浑不语。周游湖海鲜知音,今夜胡床乘月举。

燕云缥缈接洞庭,曲终遥望楚峰青。

《长笛篇》拼音标注

cháng dí piān
yuè zhào gāo lóu liáng jìn shǔi,
fēng guā qīu yī rén dú yǐ。
xiāng nán qí kè hǎo xīn nòng,
dāng chuāng shì xìu diào xiān zhǐ。
cǐ shí hé zhuǎn zhòng xīng xī,
shēng rào qióng gōng gāo chù fēi。
gù tù jiā rén yáo bà wǔ,
lín qiáo xiān zǐ zhà tíng jī。
qū biàn rén tiān lí hèn yuǎn,
cán méi luò jǐn shuāi yáng wǎn。
shuāng lù kōng diāo shǎo fù yán,
guān shān bù jiàn zhēng rén fǎn。
shúi jiā shǎo fù xiē qīng zhēn,
wén dí chí húi zhé cùn xīn。
kǔ yuè xié lián yíng yǐng dù,
chóu yún àn jié yàn shēng chén。
hū rán gū fèn rú liè shí,
hán tiān jǐu yuè qū pī lì。
yú lóng qǐ wǔ niǎo shòu hū,
xiá yóu nián shǎo tóu xiān bái。
yú yīn sàn luò hú tiān qīu,
biān mǎ cháng sī tuō pèi tóu。
wú dìng hé biān qīng zhǒng wài,
yě lín kū gǔ kū jīu jīu。
wǒ xī lí jiā yuè liǎng zài,
zhuǎn yǎn fēng yān shí xù gǎi。
tīng bà fān zēng yè sì nián,
gèng lán yì jué chóu rú hǎi。
wèn jūn cǐ qū chuán zhě shúi,
sòng yī zǐ yě shì wú shī。
sōu zhú xíng qióng xiāng shǔi àn,
diào shēng zhí xiě zhè gū bēi。
yī chūi wū xiá lái shén nv̌,
sān zòu duàn yuán hún bù yǔ。
zhōu yóu hú hǎi xiān zhī yīn,
jīn yè hú chuáng chéng yuè jǔ。
yàn yún piǎo miǎo jiē dòng tíng,
qū zhōng yáo wàng chǔ fēng qīng。