去妇词

(明代)邓云霄

新妇归来久,十年长食贫。山花当首饰,寂寞度残春。

南陌提筐采蕨晚,崎岖行汲西江远。入夜邻家与凭舂,并日糟糠方一饭。

雇直馀粮养舅姑,还嗔野菜索江鱼。西姑娇蠢啼东壁,又怒炊迟动裂裾。

夫婿一编临瓮牖,残膏映读甘蓬首。岂料红颜失旧容,年年愁苦成衰丑。

冬日严霜半夜飞,绳床长伴一牛衣。千秦季子曾空返,相待何尝不下机。

誓将富贵酬酬贱,富贵已来心乍变。庑下宁怜举案人,茂陵娶得如花面。

蛾眉谗诼妒无盐,黄泉决不容相见。哭向高堂诉舅姑,舅姑含怒一言无。

咫尺庭阶不许立,剖分旧镜频催出。邻人偷看满墙头,为我掩泪衣皆湿。

片帆羞过望夫山,徒步潜寻旧路还。路旁追送多邻里,问我还家何所倚。

父母沦亡四壁空,从军有弟迷生死。此身形影自相怜,薄命无心再问天。

寄言夫胥须珍重,更愿新人长少年。

《去妇词》拼音标注

qù fù cí
xīn fù gūi lái jǐu,
shí nián cháng shí pín。
shān huā dāng shǒu shì,
jì mò dù cán chūn。
nán mò tí kuāng cǎi jué wǎn,
qí qū xíng jí xī jiāng yuǎn。
rù yè lín jiā yǔ píng chōng,
bìng rì zāo kāng fāng yī fàn。
gù zhí yú liáng yǎng jìu gū,
huán tián yě cài suǒ jiāng yú。
xī gū jiāo chǔn tí dōng bì,
yòu nù chūi chí dòng liè jū。
fū xù yī biān lín wèng yǒu,
cán gāo yìng dú gān péng shǒu。
qǐ liào hóng yán shī jìu róng,
nián nián chóu kǔ chéng shuāi chǒu。
dōng rì yán shuāng bàn yè fēi,
shéng chuáng cháng bàn yī níu yī。
qiān qín jì zǐ céng kōng fǎn,
xiāng dài hé cháng bù xià jī。
shì jiāng fù gùi chóu chóu jiàn,
fù gùi yǐ lái xīn zhà biàn。
wǔ xià níng lián jǔ àn rén,
mào líng qǔ dé rú huā miàn。
é méi chán zhuó dù wú yán,
huáng quán jué bù róng xiāng jiàn。
kū xiàng gāo táng sù jìu gū,
jìu gū hán nù yī yán wú。
zhǐ chǐ tíng jiē bù xǔ lì,
pōu fēn jìu jìng pín cūi chū。
lín rén tōu kàn mǎn qiáng tóu,
wèi wǒ yǎn lèi yī jiē shī。
piàn fān xīu guò wàng fū shān,
tú bù qián xún jìu lù huán。
lù páng zhūi sòng duō lín lǐ,
wèn wǒ huán jiā hé suǒ yǐ。
fù mǔ lún wáng sì bì kōng,
cóng jūn yǒu dì mí shēng sǐ。
cǐ shēn xíng yǐng zì xiāng lián,
bó mìng wú xīn zài wèn tiān。
jì yán fū xū xū zhēn zhòng,
gèng yuàn xīn rén cháng shǎo nián。