匡公啖荔歌

(明代)邓云霄

庐山之精化匡公,平吞彭蠡洗心胸。五蕴吹转法轮风,尾闾归墟洞不穷,其中暗与南溟通。

南溟荔熟当炎夏,火珠遍缀芳林下。甘美如割云山蜜,香甜不数扶南蔗。

外披绛绡内玉肤,色味双绝天下无。皎然西施并子都,来呈香酥献醍醐。

匡公与荔结缘久,一闻荔熟垂涎久。词客园林凡几家,家家荔落匡公手。

抛壳纷纷红雪飞,入口滚滚糖槽漏。遗核在地日数斗,翻令见者惊欲走。

拍手笑东坡,自矜三百颗。若持饷匡公,日日还遭饿。

匡公大嚼更怀归,行住常餐兼坐卧。人言丹荔王百果,封公荔王制曰可。

问公腹中何所如,蠡湖溟海趋尾闾。信我前言良不虚。

不然啖后茗碗还五十,滔滔荡荡安能储?南人畏荔热太毒,公腹清凉乐有馀。

试问甘露门,何如荔中味。我言半偈公须记,色香佛法所最忌。

此物曾经驰驿骑,千人万人相枕死。至今犹怨太真妃,玉肤红粉空妍媚。

甘口生疾苦口药,芳洁无如蔬笋气。知公心似絮沾泥,勿使香魂入梦迷。

满口莲华宣梵呗,本来无物是菩提。吁嗟丹荔休多携。

《匡公啖荔歌》拼音标注

kuāng gōng dàn lì gē
lú shān zhī jīng huà kuāng gōng,
píng tūn péng lǐ xǐ xīn xiōng。
wǔ yùn chūi zhuǎn fǎ lún fēng,
wěi lv́ gūi xū dòng bù qióng,
qí zhōng àn yǔ nán míng tōng。
nán míng lì shú dāng yán xià,
huǒ zhū biàn zhùi fāng lín xià。
gān měi rú gē yún shān mì,
xiāng tián bù shù fú nán zhè。
wài pī jiàng xiāo nèi yù fū,
sè wèi shuāng jué tiān xià wú。
jiǎo rán xī shī bìng zǐ dū,
lái chéng xiāng sū xiàn tí hú。
kuāng gōng yǔ lì jié yuán jǐu,
yī wén lì shú chúi xián jǐu。
cí kè yuán lín fán jī jiā,
jiā jiā lì luò kuāng gōng shǒu。
pāo ké fēn fēn hóng xuě fēi,
rù kǒu gǔn gǔn táng cáo lòu。
yí hé zài dì rì shù dǒu,
fān lìng jiàn zhě liáng yù zǒu。
pāi shǒu xiào dōng pō,
zì jīn sān bǎi kē。
ruò chí xiǎng kuāng gōng,
rì rì huán zāo è。
kuāng gōng dà jiáo gèng huái gūi,
xíng zhù cháng cān jiān zuò wò。
rén yán dān lì wáng bǎi guǒ,
fēng gōng lì wáng zhì yuē kě。
wèn gōng fù zhōng hé suǒ rú,
lǐ hú míng hǎi qū wěi lv́。
xìn wǒ qián yán liáng bù xū。
bù rán dàn hòu míng wǎn huán wǔ shí,
tāo tāo dàng dàng ān néng chǔ ?
nán rén wèi lì rè tài dú,
gōng fù qīng liáng lè yǒu yú。
shì wèn gān lù mén,
hé rú lì zhōng wèi。
wǒ yán bàn jié gōng xū jì,
sè xiāng fó fǎ suǒ zùi jì。
cǐ wù céng jīng chí yì qí,
qiān rén wàn rén xiāng zhěn sǐ。
zhì jīn yóu yuàn tài zhēn fēi,
yù fū hóng fěn kōng yán mèi。
gān kǒu shēng jí kǔ kǒu yào,
fāng jié wú rú shū sǔn qì。
zhī gōng xīn sì xù zhān ní,
wù shǐ xiāng hún rù mèng mí。
mǎn kǒu lián huá xuān fàn bài,
běn lái wú wù shì pú tí。
xū jiē dān lì xīu duō xié。