雪月双清篇
(明代)邓云霄
寒风忽霁千山雪,晴云忽吐三更月。清姿皓魄共澄鲜,双献空门斗奇绝。
空门雪月最清嘉,总为高僧转法华。皎皎毫光开晓镜,盈盈宝雨散天花。
天花晓镜寒相妒,白沙千顷眠蟾兔。喜看身世在琉璃,何用西方寻净土。
有客凭栏眺望高,金波潋滟化银涛。翻惊下界浑铺练,欲向嫦娥乞剪刀。
静听空外冰轮响,忽讶王恭行雪上。六花风起白龙飞,又似唐皇步月归。
曾闻玉杵敲灵药,何事琼尘满空落。平田种璧正芳春,只恐偏逢砍桂人。
寥寥方籁中宵静,贝阙冰壶濯孤影。赋就挥觞发浩歌,霓裳天乐还相应。
曙钟初动叫天鸡,遥指银河作剡溪。月华浮动莲花舫,问讯仙郎沅水西。
《雪月双清篇》拼音标注
xuě yuè shuāng qīng piān
hán fēng hū jì qiān shān xuě,
qíng yún hū tǔ sān gèng yuè。
qīng zī hào pò gòng chéng xiān,
shuāng xiàn kōng mén dǒu qí jué。
kōng mén xuě yuè zùi qīng jiā,
zǒng wèi gāo sēng zhuǎn fǎ huá。
jiǎo jiǎo háo guāng kāi xiǎo jìng,
yíng yíng bǎo yǔ sàn tiān huā。
tiān huā xiǎo jìng hán xiāng dù,
bái shā qiān qǐng mián chán tù。
xǐ kàn shēn shì zài líu lí,
hé yòng xī fāng xún jìng tǔ。
yǒu kè píng lán tiào wàng gāo,
jīn bō liàn yàn huà yín tāo。
fān liáng xià jiè hún pū liàn,
yù xiàng cháng é qǐ jiǎn dāo。
jìng tīng kōng wài bīng lún xiǎng,
hū yà wáng gōng xíng xuě shàng。
lìu huā fēng qǐ bái lóng fēi,
yòu sì táng huáng bù yuè gūi。
céng wén yù chǔ qiāo líng yào,
hé shì qióng chén mǎn kōng luò。
píng tián zhǒng bì zhèng fāng chūn,
zhǐ kǒng piān féng kǎn gùi rén。
liáo liáo fāng lài zhōng xiāo jìng,
bèi què bīng hú zhuó gū yǐng。
fù jìu hūi shāng fā hào gē,
ní cháng tiān lè huán xiāng yìng。
shù zhōng chū dòng jiào tiān jī,
yáo zhǐ yín hé zuò yǎn xī。
yuè huá fú dòng lián huā fǎng,
wèn xùn xiān láng yuán shǔi xī。