击剑行 送山人谭永明出塞
(明代)邓云霄
有客拔剑砍地歌,怪云片片窗前过。云横剑气化雷雨,千山欲撼沧溟波。
甲兵须挽天河洗,男儿有身岂徒死。孟尝不识弹铗人,半醉唾骂孟尝君。
世上难逢唐举术,尘埃谁相封侯骨。昔君结客少年场,千金散尽恣豪狂。
黄石久窥桥下秘,白猿频舞剑头霜。只今绝塞风烟起,朝廷拊髀思颇李。
丈夫为国作长城,谁能龌龊恋妻子。大笑长歌向燕陌,手排闺阖披肝膈。
豹虎盘胸十万兵,龙蛇绕笔三千策。君不见,终军小竖儿,请缨欲把胡儿羁。
又不见,燕颔腐儒轻投笔,飞而食肉玉门北。孟坚碌碌守一经,遘时且勒燕然铭。
人生功业在晚成,贫贱岂必皆愚冥。浮杯击剑送君行,叱咤摩厉秋纵横。
朝闻尺疏动天颜,暮闻三箭定天山。嗟嗟君去布袍蒯缑衿见肘,君归黄金紫印大如斗。
直使公侯负弩迎,更教怨妇下机走。黄金斗印不足羡,麟阁须君图不朽。
《击剑行,送山人谭永明出塞》拼音标注
jí jiàn xíng,sòng shān rén tán yǒng míng chū sāi
yǒu kè bá jiàn kǎn dì gē,
guài yún piàn piàn chuāng qián guò。
yún héng jiàn qì huà léi yǔ,
qiān shān yù hàn cāng míng bō。
jiǎ bīng xū wǎn tiān hé xǐ,
nán ér yǒu shēn qǐ tú sǐ。
mèng cháng bù shì dàn jiá rén,
bàn zùi tuò mà mèng cháng jūn。
shì shàng nán féng táng jǔ zhú,
chén āi shúi xiāng fēng hóu gǔ。
xī jūn jié kè shǎo nián cháng,
qiān jīn sàn jǐn zì háo kuáng。
huáng shí jǐu kūi qiáo xià mì,
bái yuán pín wǔ jiàn tóu shuāng。
zhǐ jīn jué sāi fēng yān qǐ,
zhāo tíng fǔ bì sī pǒ lǐ。
zhàng fū wèi guó zuò cháng chéng,
shúi néng wò chuò liàn qī zǐ。
dà xiào cháng gē xiàng yàn mò,
shǒu pái gūi gé pī gān gé。
bào hǔ pán xiōng shí wàn bīng,
lóng shé rào bǐ sān qiān cè。
jūn bù jiàn,
zhōng jūn xiǎo shù ér,
qǐng yīng yù bǎ hú ér jī。
yòu bù jiàn,
yàn hàn fǔ rú qīng tóu bǐ,
fēi ér shí ròu yù mén běi。
mèng jiān lù lù shǒu yī jīng,
gòu shí qiě lè yàn rán míng。
rén shēng gōng yè zài wǎn chéng,
pín jiàn qǐ bì jiē yú míng。
fú bēi jí jiàn sòng jūn xíng,
chì zhà mó lì qīu zòng héng。
zhāo wén chǐ shū dòng tiān yán,
mù wén sān jiàn dìng tiān shān。
jiē jiē jūn qù bù páo kuǎi gōu jīn jiàn zhǒu,
jūn gūi huáng jīn zǐ yìn dà rú dǒu。
zhí shǐ gōng hóu fù nǔ yíng,
gèng jiào yuàn fù xià jī zǒu。
huáng jīn dǒu yìn bù zú xiàn,
lín gé xū jūn tú bù xǐu。