倚竹歌

(明代)邓云霄

主人好种玉,绕屋森琅玕。青青不避三冬雪,摵摵能生五月寒。

丛底可宜喧啅雀,枝头犹欲伫鹓鸾。瑶琴抱出西园里,翛然四面清风起。

似随流水到潇湘,水碧沙明映妃子。湘江妃子绿罗裳,嫩粉初凝解箨妆。

谁道柯亭堪制笛,试听清韵一登床。细雨龙孙争迸出,须臾个个干云长。

倚竹林、消永日,棋局对壶觞,意态何真率。直节休论隐士竿,虚心且应郎官笔。

竹声戛戛发浩歌,金尊沸沸扬洪波。糟丘麴垒护篱落,七贤豪饮酣天和。

醉余梦卧伶伦谷,醒来散发晞新沐。自占园中数步阴,渭川千亩翻嫌俗。

怪底主人诗骨瘦,为对此君不食肉。

《倚竹歌》拼音标注

yǐ zhú gē
zhǔ rén hǎo zhǒng yù,
rào wū sēn láng gān。
qīng qīng bù bì sān dōng xuě,
suǒ suǒ néng shēng wǔ yuè hán。
cóng dǐ kě yí xuān zhuó què,
zhī tóu yóu yù zhù yuān luán。
yáo qín bào chū xī yuán lǐ,
xiāo rán sì miàn qīng fēng qǐ。
sì súi líu shǔi dào xiāo xiāng,
shǔi bì shā míng yìng fēi zǐ。
xiāng jiāng fēi zǐ lv̀ luō cháng,
nèn fěn chū níng jiě tuò zhuāng。
shúi dào kē tíng kān zhì dí,
shì tīng qīng yùn yī dēng chuáng。
xì yǔ lóng sūn zhēng bèng chū,
xū yú gè gè gān yún cháng。
yǐ zhú lín 、 xiāo yǒng rì,
qí jú dùi hú shāng,
yì tài hé zhēn lv̀。
zhí jié xīu lùn yǐn shì gān,
xū xīn qiě yìng láng guān bǐ。
zhú shēng jiá jiá fā hào gē,
jīn zūn fèi fèi yáng hóng bō。
zāo qīu qú lěi hù lí luò,
qī xián háo yǐn hān tiān hé。
zùi yú mèng wò líng lún gǔ,
xǐng lái sàn fā xī xīn mù。
zì zhān yuán zhōng shù bù yīn,
wèi chuān qiān mǔ fān xián sú。
guài dǐ zhǔ rén shī gǔ shòu,
wèi dùi cǐ jūn bù shí ròu。