和慧山泉

(宋代)丁宝臣

谁识澄渊万古清,潢汙扰扰谩纵横。
出从山底无应极,流落人间自有声。
江汉想能同浩渺,尘沙虽混更分明。
从来旱岁为膏泽,安用茶经浪得名。

《和慧山泉》拼音标注

hé hùi shān quán
shúi shì chéng yuān wàn gǔ qīng,
huáng wū rǎo rǎo mán zòng héng。
chū cóng shān dǐ wú yìng jí,
líu luò rén jiān zì yǒu shēng。
jiāng hàn xiǎng néng tóng hào miǎo,
chén shā sūi hùn gèng fēn míng。
cóng lái hàn sùi wèi gāo zé,
ān yòng chá jīng làng dé míng 。