广利

(宋代)丁谓

出城数里即青山,路入青松白石间。
只合步行寻石径,不宜呵喝入松关。

《广利》拼音标注

guǎng lì
chū chéng shù lǐ jí qīng shān,
lù rù qīng sōng bái shí jiān。
zhǐ hé bù xíng xún shí jìng,
bù yí hē hē rù sōng guān 。