途中盛暑
(宋代)丁谓
山木无阴驿路长,海风吹热透蕉裳。
渴思西汉金茎露,困忆南朝竿步廊。
江上竹竿输散诞,林间冠褐负清凉。
不程欲选披襟处,满眼赭桐兼佛桑。
渴思西汉金茎露,困忆南朝竿步廊。
江上竹竿输散诞,林间冠褐负清凉。
不程欲选披襟处,满眼赭桐兼佛桑。
《途中盛暑》拼音标注
tú zhōng shèng shǔ
shān mù wú yīn yì lù cháng,
hǎi fēng chūi rè tòu jiāo cháng。
kě sī xī hàn jīn jīng lù,
kùn yì nán zhāo gān bù láng。
jiāng shàng zhú gān shū sàn dàn,
lín jiān guān hé fù qīng liáng。
bù chéng yù xuǎn pī jīn chù,
mǎn yǎn zhě tóng jiān fó sāng 。