蓉湖秋泛

(宋代)安道

心如古井不波澜,万物由来得静观。云薄遥从天末敛,身闲弥觉世途宽。

柳疏野岸蝉声咽,芦老荒滩雁影寒。乍觉波光明照眼,舟人指点月团团。

《蓉湖秋泛》拼音标注

róng hú qīu fàn
xīn rú gǔ jǐng bù bō lán,
wàn wù yóu lái dé jìng guān。
yún bó yáo cóng tiān mò liàn,
shēn xián mí jué shì tú kuān。
lǐu shū yě àn chán shēng yān,
lú lǎo huāng tān yàn yǐng hán。
zhà jué bō guāng míng zhào yǎn,
zhōu rén zhǐ diǎn yuè tuán tuán。