亲戚情话诗
(明代)董纪
故人前身丁令威,去家多年今复归。江山如旧城郭在,宗族易世邻人非。
弟妇从来未识面,升堂叙礼还相见。呼集诸孤伯父前,举觞逐一殷勤劝。
为言夫主去从军,五载音书绝不闻。人生有死亦何恨,最苦军籍名犹存。
丁男未大要补役,往往移文催不息。纪录申鸣续有条,案吏无钱行未得。
期功强近希谁助,叔在旁州守坟墓。今年两度寄声来,又作长淮幕官去。
零丁薄命止一躯,况乃累岁多艰虞。残喘虽存食指众,自度何以全诸孤。
故人低头听说罢,不觉吞声泪盈把。我今自是羁旅人,有策安能救孤寡。
《亲戚情话诗》拼音标注
qīn qī qíng huà shī
gù rén qián shēn dīng lìng wēi,
qù jiā duō nián jīn fù gūi。
jiāng shān rú jìu chéng guō zài,
zōng zú yì shì lín rén fēi。
dì fù cóng lái wèi shì miàn,
shēng táng xù lǐ huán xiāng jiàn。
hū jí zhū gū bó fù qián,
jǔ shāng zhú yī yīn qín quàn。
wèi yán fū zhǔ qù cóng jūn,
wǔ zài yīn shū jué bù wén。
rén shēng yǒu sǐ yì hé hèn,
zùi kǔ jūn jí míng yóu cún。
dīng nán wèi dà yào bǔ yì,
wǎng wǎng yí wén cūi bù xī。
jì lù shēn míng xù yǒu tiáo,
àn lì wú qián xíng wèi dé。
qī gōng qiáng jìn xī shúi zhù,
shū zài páng zhōu shǒu fén mù。
jīn nián liǎng dù jì shēng lái,
yòu zuò cháng huái mù guān qù。
líng dīng bó mìng zhǐ yī qū,
kuàng nǎi lèi sùi duō jiān yú。
cán chuǎn sūi cún shí zhǐ zhòng,
zì dù hé yǐ quán zhū gū。
gù rén dī tóu tīng shuō bà,
bù jué tūn shēng lèi yíng bǎ。
wǒ jīn zì shì jī lv̌ rén,
yǒu cè ān néng jìu gū guǎ。