大江东去 午日和韵

(宋代)安道

端阳重遇,可应是、辗转天高难越。炫日葵榴疑是泪,触景偏增呜咽。

三载离乡,两经兵火,孤负芳时节。五丝续命,寸肠应被千结。

休问鼓吹谁家,龙标何处,风鹤成警怯。魂梦飞扬旁人须,讶道鬓斑形劣。

渔父忘言,汨罗留恨,醉醒凭人说。伶仃儿女,有谁为我疼热。

《大江东去 午日和韵》拼音标注

dà jiāng dōng qù wǔ rì hé yùn
duān yáng zhòng yù,
kě yìng shì 、 zhǎn zhuǎn tiān gāo nán yuè。
xuàn rì kúi líu yí shì lèi,
hóng jǐng piān zēng wū yān。
sān zài lí xiāng,
liǎng jīng bīng huǒ,
gū fù fāng shí jié。
wǔ sī xù mìng,
cùn cháng yìng bèi qiān jié。
xīu wèn gǔ chūi shúi jiā,
lóng biāo hé chù,
fēng hè chéng jǐng qiè。
hún mèng fēi yáng páng rén xū,
yà dào bìn bān xíng liè。
yú fù wàng yán,
mì luō líu hèn,
zùi xǐng píng rén shuō。
líng dīng ér nv̌,
yǒu shúi wèi wǒ téng rè。