长耳相

(宋代)董嗣杲

眉目如生骨骼寒,后来曾纪短碑顽。
双垂长耳过肩角,千古道躯落世间。
覆履有方随迹灭,守龛无语向人閒。
想知自丑难遮断,两扇禅扉及早关。

《长耳相》拼音标注

cháng ěr xiāng
méi mù rú shēng gǔ gé hán,
hòu lái céng jì duǎn bēi wán。
shuāng chúi cháng ěr guò jiān jiǎo,
qiān gǔ dào qū luò shì jiān。
fù lv̌ yǒu fāng súi jī miè,
shǒu kān wú yǔ xiàng rén xián。
xiǎng zhī zì chǒu nán zhē duàn,
liǎng shàn shàn fēi jí zǎo guān 。