沁园春•美人额

(清代)董以宁

眉黛峰侵,鬓丝云乱,似玉无瑕。笑黄饰仙娥,难方桂蕊,素妆公主,待点梅花。

惯道如螓,真看似月,涂处休将宫样誇。春寒也,怕杭罗犹重,裹上蝉纱。

却怜人去天涯。欲叩颡、低垂几叹嗟。更辗转愁添,回头半枕,平安喜报,举手频加。

却讶萧郎,虚称上客,岁岁龙门望总赊。归来也,又翠围珠匝,代抹铅华。

《沁园春•美人额》拼音标注

qìn yuán chūn • měi rén é
méi dài fēng qīn,
bìn sī yún luàn,
sì yù wú xiá。
xiào huáng shì xiān é,
nán fāng gùi rǔi,
sù zhuāng gōng zhǔ,
dài diǎn méi huā。
guàn dào rú qín,
zhēn kàn sì yuè,
tú chù xīu jiāng gōng yáng kuā。
chūn hán yě,
pà háng luō yóu zhòng,
guǒ shàng chán shā。
què lián rén qù tiān yá。
yù kòu sǎng 、 dī chúi jī tàn jiē。
gèng zhǎn zhuǎn chóu tiān,
húi tóu bàn zhěn,
píng ān xǐ bào,
jǔ shǒu pín jiā。
què yà xiāo láng,
xū chēng shàng kè,
sùi sùi lóng mén wàng zǒng shē。
gūi lái yě,
yòu cùi wéi zhū zā,
dài mǒ qiān huá。