送友之敬亭

(宋代)安道

君读书,我拍歌,留君不住奈君何!閒者孤云飞者鸟,我山我水何曾少?

独怜知己是敬亭,开门终日双眼青。安得秦王驱出边,芙蓉一片当我前。

君亦不须去,山亦不须住,竹月松风对床语。

《送友之敬亭》拼音标注

sòng yǒu zhī jìng tíng
jūn dú shū,
wǒ pāi gē,
líu jūn bù zhù nài jūn hé !
xián zhě gū yún fēi zhě niǎo,
wǒ shān wǒ shǔi hé céng shǎo ?
dú lián zhī jǐ shì jìng tíng,
kāi mén zhōng rì shuāng yǎn qīng。
ān dé qín wáng qū chū biān,
fú róng yī piàn dāng wǒ qián。
jūn yì bù xū qù,
shān yì bù xū zhù,
zhú yuè sōng fēng dùi chuáng yǔ。