汉中行

(宋代)杜范

思昔汉中殆,羯奴自荒逖。
驱侵警边陲,腥臊污华国。
官守蒙胡尘,宫庙入胡域。
奸回执国命,地土轻弃掷。
倒悬头足互,妖氛日月黑。
念之不忍言,言之泪沾臆。
寿皇雄武姿,一洗曾是得。
祖宗固有灵,何以重此慼。
忠贤固有心,何以久阻抑。
忍耻坐薪亦几年,生聚教训亦纤悉。
昨者飞诏天上来,积秽坐欲一朝涤。
忘形感愤泣东南,气生果锐吞西北。
似闻元戎已启行,官军所到无勍敌。
倒戈横尸四十里,搴旗获马六千匹。
长安遗老今尚在,壶浆筐篚输悃逼。
勇威义气有如此,鼎鱼斗沸真假息。
事虽未必合所闻,要之天地当开辟。
池鱼一日羊角上,此理从来有通塞。
世人信古今人非,动把国事和嘲赥。
胡憯不念涵煦恩,坐看行人斗道侧。
嗟予少小则古昔,有志未就夺弱植。
茅檐独对参斗横,百感交还必须节屡击。
男儿出世岂无为,七尺非供蝼蚁食。
当年幕庭三诵人,乃有洙泗诗礼客。
岂作今人蠹简编,琢肾雕肝缉文墨。
干戈社稷不入用,有作以糜煮砂砾。
我欲匹马胡儿中,直指燕山以功勒。

《汉中行》拼音标注

hàn zhōng xíng
sī xī hàn zhōng dài,
jié nú zì huāng tì。
qū qīn jǐng biān chúi,
xīng sāo wū huá guó。
guān shǒu méng hú chén,
gōng miào rù hú yù。
jiān húi zhí guó mìng,
dì tǔ qīng qì zhí。
dǎo xuán tóu zú hù,
yāo fēn rì yuè hēi。
niàn zhī bù rěn yán,
yán zhī lèi zhān yì。
shòu huáng xióng wǔ zī,
yī xǐ céng shì dé。
zǔ zōng gù yǒu líng,
hé yǐ zhòng cǐ qī。
zhōng xián gù yǒu xīn,
hé yǐ jǐu zǔ yì。
rěn chǐ zuò xīn yì jī nián,
shēng jù jiào xùn yì xiān xī。
zuó zhě fēi zhào tiān shàng lái,
jī hùi zuò yù yī zhāo dí。
wàng xíng gǎn fèn qì dōng nán,
qì shēng guǒ rùi tūn xī běi。
sì wén yuán róng yǐ qǐ xíng,
guān jūn suǒ dào wú qíng dí。
dǎo gē héng shī sì shí lǐ,
qiān qí huò mǎ lìu qiān pǐ。
cháng ān yí lǎo jīn shàng zài,
hú jiāng kuāng fěi shū kǔn bī。
yǒng wēi yì qì yǒu rú cǐ,
dǐng yú dǒu fèi zhēn jiǎ xī。
shì sūi wèi bì hé suǒ wén,
yào zhī tiān dì dāng kāi pì。
chí yú yī rì yáng jiǎo shàng,
cǐ lǐ cóng lái yǒu tōng sāi。
shì rén xìn gǔ jīn rén fēi,
dòng bǎ guó shì hé cháo xì。
hú cǎn bù niàn hán xǔ ēn,
zuò kàn xíng rén dǒu dào cè。
jiē yú shǎo xiǎo zé gǔ xī,
yǒu zhì wèi jìu duó ruò zhí。
máo yán dú dùi cān dǒu héng,
bǎi gǎn jiāo huán bì xū jié lv̌ jí。
nán ér chū shì qǐ wú wèi,
qī chǐ fēi gōng lóu yǐ shí。
dāng nián mù tíng sān sòng rén,
nǎi yǒu zhū sì shī lǐ kè。
qǐ zuò jīn rén dù jiǎn biān,
zhuó shèn diāo gān qì wén mò。
gān gē shè jì bù rù yòng,
yǒu zuò yǐ mí zhǔ shā lì。
wǒ yù pǐ mǎ hú ér zhōng,
zhí zhǐ yàn shān yǐ gōng lè 。