八哀诗。故右仆射相国张公九龄

(唐代)杜甫

相国生南纪,金璞无留矿。仙鹤下人间,独立霜毛整。
矫然江海思,复与云路永。寂寞想土阶,未遑等箕颍。
上君白玉堂,倚君金华省。碣石岁峥嵘,天地日蛙黾。
退食吟大庭,何心记榛梗。骨惊畏曩哲,鬒变负人境。
虽蒙换蝉冠,右地恧多幸。敢忘二疏归,痛迫苏耽井。
紫绶映暮年,荆州谢所领。庾公兴不浅,黄霸镇每静。
宾客引调同,讽咏在务屏。诗罢地有馀,篇终语清省。
一阳发阴管,淑气含公鼎。乃知君子心,用才文章境。
散帙起翠螭,倚薄巫庐并。绮丽玄晖拥,笺诔任昉骋。
自我一家则,未缺只字警。千秋沧海南,名系朱鸟影。
归老守故林,恋阙悄延颈。波涛良史笔,芜绝大庾岭。
向时礼数隔,制作难上请。再读徐孺碑,犹思理烟艇。

《八哀诗。故右仆射相国张公九龄》拼音标注

bā āi shī。gù yòu pū shè xiāng guó zhāng gōng jǐu líng
xiāng guó shēng nán jì,
jīn pú wú líu kuàng。
xiān hè xià rén jiān,
dú lì shuāng máo zhěng。
jiǎo rán jiāng hǎi sī,
fù yǔ yún lù yǒng。
jì mò xiǎng tǔ jiē,
wèi huáng děng jī yǐng。
shàng jūn bái yù táng,
yǐ jūn jīn huá shěng。
jié shí sùi zhēng róng,
tiān dì rì wā mǐn。
tùi shí yín dà tíng,
hé xīn jì zhēn gěng。
gǔ liáng wèi nǎng zhé,
zhěn biàn fù rén jìng。
sūi méng huàn chán guān,
yòu dì nv̀ duō xìng。
gǎn wàng èr shū gūi,
tòng pò sū dān jǐng。
zǐ shòu yìng mù nián,
jīng zhōu xiè suǒ lǐng。
yǔ gōng xīng bù qiǎn,
huáng bà zhèn měi jìng。
bīn kè yǐn diào tóng,
fēng yǒng zài wù píng。
shī bà dì yǒu yú,
piān zhōng yǔ qīng shěng。
yī yáng fā yīn guǎn,
shú qì hán gōng dǐng。
nǎi zhī jūn zǐ xīn,
yòng cái wén zhāng jìng。
sàn zhì qǐ cùi chī,
yǐ bó wū lú bìng。
qǐ lì xuán hūi yǒng,
jiān lěi rèn fǎng chěng。
zì wǒ yī jiā zé,
wèi quē zhǐ zì jǐng。
qiān qīu cāng hǎi nán,
míng xì zhū niǎo yǐng。
gūi lǎo shǒu gù lín,
liàn què qiǎo yán jǐng。
bō tāo liáng shǐ bǐ,
wú jué dà yǔ líng。
xiàng shí lǐ shù gé,
zhì zuò nán shàng qǐng。
zài dú xú rú bēi,
yóu sī lǐ yān tǐng。