桃竹杖引 赠章留后(竹兼可为簟 名桃笙)

(唐代)杜甫

江心蟠石生桃竹,苍波喷浸尺度足。斩根削皮如紫玉,
江妃水仙惜不得。梓潼使君开一束,满堂宾客皆叹息。
怜我老病赠两茎,出入爪甲铿有声。老夫复欲东南征,
乘涛鼓枻白帝城。路幽必为鬼神夺,拔剑或与蛟龙争。
重为告曰:杖兮杖兮,尔之生也甚正直,
慎勿见水踊跃学变化为龙。使我不得尔之扶持,
灭迹于君山湖上之青峰。噫,风尘澒洞兮豺虎咬人,
忽失双杖兮吾将曷从。

《桃竹杖引,赠章留后(竹兼可为簟,名桃笙)》拼音标注

táo zhú zhàng yǐn,zèng zhāng líu hòu ( zhú jiān kě wèi diàn,míng táo shēng )
jiāng xīn pán shí shēng táo zhú,
cāng bō pēn jìn chǐ dù zú。
zhǎn gēn xuē pí rú zǐ yù,
jiāng fēi shǔi xiān xī bù dé。
zǐ tóng shǐ jūn kāi yī shù,
mǎn táng bīn kè jiē tàn xī。
lián wǒ lǎo bìng zèng liǎng jīng,
chū rù zhuǎ jiǎ kēng yǒu shēng。
lǎo fū fù yù dōng nán zhēng,
chéng tāo gǔ yì bái dì chéng。
lù yōu bì wèi gǔi shén duó,
bá jiàn huò yǔ jiāo lóng zhēng。
zhòng wèi gào yuē : zhàng xī zhàng xī,
ěr zhī shēng yě shén zhèng zhí,
shèn wù jiàn shǔi yǒng yuè xué biàn huà wèi lóng。
shǐ wǒ bù dé ěr zhī fú chí,
miè jī yú jūn shān hú shàng zhī qīng fēng。
yī,
fēng chén hòng dòng xī chái hǔ yǎo rén,
hū shī shuāng zhàng xī wú jiāng hé cóng。