相和歌辞。后苦寒行二首

(唐代)杜甫

南纪巫庐瘴不绝,太古已来无尺雪。蛮夷长老怨苦寒,
昆仑天关冻应折。玄猿口噤不能啸,白鹄翅垂眼流血,
安得春泥补地裂。
晚来江门失大木,猛风中夜吹白屋。天兵断斩青海戎,
杀气南行动坤轴,不尔苦寒何太酷。巴东之峡生凌凘,
彼苍回轩人得知。

《相和歌辞。后苦寒行二首》拼音标注

xiāng hé gē cí。hòu kǔ hán xíng èr shǒu
nán jì wū lú zhàng bù jué,
tài gǔ yǐ lái wú chǐ xuě。
mán yí cháng lǎo yuàn kǔ hán,
kūn lún tiān guān dòng yìng zhé。
xuán yuán kǒu jìn bù néng xiào,
bái hú chì chúi yǎn líu xiě,
ān dé chūn ní bǔ dì liè。
wǎn lái jiāng mén shī dà mù,
měng fēng zhōng yè chūi bái wū。
tiān bīng duàn zhǎn qīng hǎi róng,
shā qì nán xíng dòng kūn zhóu,
bù ěr kǔ hán hé tài kù。
bā dōng zhī xiá shēng líng sī,
bǐ cāng húi xuān rén dé zhī。