一萼红 秋晴

(清代)杜贵墀

立苍茫,有幽花瘦蝶,相傍弄清光。云绉舒罗,江纹展练,图画重认潇湘。

便正好登高望远,奈霁色、遥隔楚天苍。屐懒筇慵,总都孤负,菊盏萸囊。

佳日悔抛春永,便黄高未到,易近斜阳。水叶摇红,岸花堕白,怕又风雨凄凉。

望三两、青空雁影,是蕉笺、蘸墨写离肠。为问蛩阶伫月,知否宵长?

《一萼红 秋晴》拼音标注

yī è hóng qīu qíng
lì cāng máng,
yǒu yōu huā shòu dié,
xiāng bàng nòng qīng guāng。
yún zhòu shū luō,
jiāng wén zhǎn liàn,
tú huà zhòng rèn xiāo xiāng。
biàn zhèng hǎo dēng gāo wàng yuǎn,
nài jì sè 、 yáo gé chǔ tiān cāng。
jī lǎn qióng yōng,
zǒng dū gū fù,
jú zhǎn yú náng。
jiā rì hǔi pāo chūn yǒng,
biàn huáng gāo wèi dào,
yì jìn xié yáng。
shǔi yè yáo hóng,
àn huā duò bái,
pà yòu fēng yǔ qī liáng。
wàng sān liǎng 、 qīng kōng yàn yǐng,
shì jiāo jiān 、 zhàn mò xiě lí cháng。
wèi wèn qióng jiē zhù yuè,
zhī fǒu xiāo cháng ?