昔事文皇帝三十二韵
(唐代)杜牧
金虎知难动,毛釐亦耻言。掩头虽欲吐,到口却成吞。
照胆常悬镜,窥天自戴盆。周钟既窕槬,黥阵亦瘢痕。
凤阙觚棱影,仙盘晓日暾。雨晴文石滑,风暖戟衣翻。
每虑号无告,长忧骇不存。随行唯跼蹐,出语但寒暄。
宫省咽喉任,戈矛羽卫屯。光尘皆影附,车马定西奔。
亿万持衡价,锱铢挟契论。堆时过北斗,积处满西园。
接棹隋河溢,连蹄蜀栈刓.漉空沧海水,搜尽卓王孙。
斗巧猴雕刺,夸趫索挂跟。狐威假白额,枭啸得黄昏。
馥馥芝兰圃,森森枳棘藩。吠声嗾国猘,公议怯膺门。
窜逐诸丞相,苍茫远帝阍。一名为吉士,谁免吊湘魂。
间世英明主,中兴道德尊。昆冈怜积火,河汉注清源。
川口堤防决,阴车鬼怪掀。重云开朗照,九地雪幽冤。
我实刚肠者,形甘短褐髡。曾经触虿尾,犹得凭熊轩。
杜若芳洲翠,严光钓濑喧。溪山侵越角,封壤尽吴根。
客恨萦春细,乡愁压思繁。祝尧千万寿,再拜揖馀樽。
《昔事文皇帝三十二韵》拼音标注
xī shì wén huáng dì sān shí èr yùn
xī shì wén huáng dì,
tāo guān zài jiàn yuán。
zòu zhāng wèi dé dì,
cuò chǐ fù míng ēn。
jīn hǔ zhī nán dòng,
máo lí yì chǐ yán。
yǎn tóu sūi yù tǔ,
dào kǒu què chéng tūn。
zhào dǎn cháng xuán jìng,
kūi tiān zì dài pén。
zhōu zhōng jì tiǎo huà,
qíng zhèn yì bān hén。
fèng què gū léng yǐng,
xiān pán xiǎo rì tūn。
yǔ qíng wén shí huá,
fēng nuǎn jǐ yī fān。
měi lv̀ hào wú gào,
cháng yōu hài bù cún。
súi xíng wéi jú jí,
chū yǔ dàn hán xuān。
gōng shěng yān hóu rèn,
gē máo yǔ wèi tún。
guāng chén jiē yǐng fù,
chē mǎ dìng xī bēn。
yì wàn chí héng jià,
zī zhū xié qì lùn。
dūi shí guò běi dǒu,
jī chù mǎn xī yuán。
jiē zhuō súi hé yì,
lián tí shǔ zhàn wán . lù kōng cāng hǎi shǔi,
sōu jǐn zhuō wáng sūn。
dǒu qiǎo hóu diāo cì,
kuā qiáo suǒ guà gēn。
hú wēi jiǎ bái é,
xiāo xiào dé huáng hūn。
fù fù zhī lán pǔ,
sēn sēn zhī jí fán。
fèi shēng sǒu guó zhì,
gōng yì qiè yīng mén。
cuàn zhú zhū chéng xiāng,
cāng máng yuǎn dì hūn。
yī míng wèi jí shì,
shúi miǎn diào xiāng hún。
jiān shì yīng míng zhǔ,
zhōng xīng dào dé zūn。
kūn gāng lián jī huǒ,
hé hàn zhù qīng yuán。
chuān kǒu dī fáng jué,
yīn chē gǔi guài xiān。
zhòng yún kāi lǎng zhào,
jǐu dì xuě yōu yuān。
wǒ shí gāng cháng zhě,
xíng gān duǎn hé kūn。
céng jīng hóng chài wěi,
yóu dé píng xióng xuān。
dù ruò fāng zhōu cùi,
yán guāng diào lài xuān。
xī shān qīn yuè jiǎo,
fēng rǎng jǐn wú gēn。
kè hèn yíng chūn xì,
xiāng chóu yā sī fán。
zhù yáo qiān wàn shòu,
zài bài yī yú zūn。
- 上一篇:春晚题韦家亭子
- 下一篇:早春题真上人院(生天宝初)