绿意 笋

(清代)杜文澜

西泠旧麓。记晓寒径里,冰苔曾斸。分与樱厨,剥似蕉心,几度醉拈香玉。

惊雷忽破乡关梦,又瘦认、袜罗双曲。算好春、易过头番,竟日画栏凭独。

无那湖阴翠减,问谁更、采笔重题修竹。回首东风,花暗禅房,燕子初来天竺。

判教领、尽烟霞味,怕一寸、词肠犹俗。愿少留、伴我清尊,莫放小庭幽绿。

《绿意 笋》拼音标注

lv̀ yì sǔn
xī líng jìu lù。
jì xiǎo hán jìng lǐ,
bīng tái céng zhǔ。
fēn yǔ yīng chú,
bō sì jiāo xīn,
jī dù zùi nián xiāng yù。
liáng léi hū pò xiāng guān mèng,
yòu shòu rèn 、 wà luō shuāng qū。
suàn hǎo chūn 、 yì guò tóu fān,
jìng rì huà lán píng dú。
wú nà hú yīn cùi jiǎn,
wèn shúi gèng 、 cǎi bǐ zhòng tí xīu zhú。
húi shǒu dōng fēng,
huā àn shàn fáng,
yàn zǐ chū lái tiān zhú。
pàn jiào lǐng 、 jǐn yān xiá wèi,
pà yī cùn 、 cí cháng yóu sú。
yuàn shǎo líu 、 bàn wǒ qīng zūn,
mò fàng xiǎo tíng yōu lv̀。