高阳台 平山感旧

(清代)杜文澜

髡柳稣青,瘢苔褪碧,醉翁仙魄谁招。瘦了斜阳,隔江山色萧条。

孤城一片霜笳起,问玉人、那处吹箫。便游踪、不是重来,也怕魂销。

阑干况是当年倚,唤冶红深翠,曾款轻桡。断梦惺忪,可怜明月今宵。

湖光似恨鸥乡冷,趁东风、卷起春潮。更禁他、残鴂声声,啼过红桥。

《高阳台 平山感旧》拼音标注

gāo yáng tái píng shān gǎn jìu
kūn lǐu sū qīng,
bān tái tùn bì,
zùi wēng xiān pò shúi zhāo。
shòu le xié yáng,
gé jiāng shān sè xiāo tiáo。
gū chéng yī piàn shuāng jiā qǐ,
wèn yù rén 、 nà chù chūi xiāo。
biàn yóu zōng 、 bù shì zhòng lái,
yě pà hún xiāo。
lán gān kuàng shì dāng nián yǐ,
huàn yě hóng shēn cùi,
céng kuǎn qīng náo。
duàn mèng xīng zhōng,
kě lián míng yuè jīn xiāo。
hú guāng sì hèn ōu xiāng lěng,
chèn dōng fēng 、 juàn qǐ chūn cháo。
gèng jìn tā 、 cán juè shēng shēng,
tí guò hóng qiáo。