至喜亭诗

(宋代)度正

扁舟三峡备艰难,幸脱风波魄未安。
山已陵夷成赔嵝,水无约束渐瀰漫。
半天堤柳垂人暖,满地江梅怯岁寒。
坎坷一生何所用,它年湖海一渔竿。

《至喜亭诗》拼音标注

zhì xǐ tíng shī
biǎn zhōu sān xiá bèi jiān nán,
xìng tuō fēng bō pò wèi ān。
shān yǐ líng yí chéng péi lǒu,
shǔi wú yuē shù jiàn mí màn。
bàn tiān dī lǐu chúi rén nuǎn,
mǎn dì jiāng méi qiè sùi hán。
kǎn kě yī shēng hé suǒ yòng,
tā nián hú hǎi yī yú gān 。