和范孙闲行溪西得梅数花韵

(宋代)杜知仁

寒梅我故人,岁必以文会。
涴墨尚可覆,未知凡几醉。
晚乃得此诗,山灵以为最。
置身风月上,出语色香外。
驾言孤绝处,坏枝委颠沛。
悬崖折披竹,断涧强病桧。
穷交仅如此,过是藐无辈。
碧眼苦好奇,於焉有深嗜。
迎长得一花,以为时可矣。
遂若天下春,笔头顿生气。
我属闭关日,一枝偕寤寐。
敢贺微阳来,尚虞坚冰至。
结束果何在,飘零初不计。
政恐负岁寒,或为识者喟。

《和范孙闲行溪西得梅数花韵》拼音标注

hé fàn sūn xián xíng xī xī dé méi shù huā yùn
hán méi wǒ gù rén,
sùi bì yǐ wén hùi。
wò mò shàng kě fù,
wèi zhī fán jī zùi。
wǎn nǎi dé cǐ shī,
shān líng yǐ wèi zùi。
zhì shēn fēng yuè shàng,
chū yǔ sè xiāng wài。
jià yán gū jué chù,
huài zhī wěi diān pèi。
xuán yá zhé pī zhú,
duàn jiàn qiáng bìng kuài。
qióng jiāo jǐn rú cǐ,
guò shì miǎo wú bèi。
bì yǎn kǔ hǎo qí,
yú yān yǒu shēn shì。
yíng cháng dé yī huā,
yǐ wèi shí kě yǐ。
sùi ruò tiān xià chūn,
bǐ tóu dùn shēng qì。
wǒ shǔ bì guān rì,
yī zhī xié wù mèi。
gǎn hè wēi yáng lái,
shàng yú jiān bīng zhì。
jié shù guǒ hé zài,
piāo líng chū bù jì。
zhèng kǒng fù sùi hán,
huò wèi shì zhě kùi 。