念奴娇四首 其一
(清代)端木埰
伤哉贫也,教人世多少,须眉无颜色。留得乾坤清气在,输与茅檐弱息。
玉琢心坚,金将胆铸,岂守凡情迫。寒泉深处,定知含笑相即。
从此身作完人,心无遗憾,也终全清白。几辈峨冠方讲学,都被金夫沈溺。
荆布家风,蓬蒿生长,那藉诗书力。管彤熴耀。远哉丰镐遗泽。
《念奴娇四首 其一》拼音标注
niàn nú jiāo sì shǒu qí yī
shāng zāi pín yě,
jiào rén shì duō shǎo,
xū méi wú yán sè。
líu dé gān kūn qīng qì zài,
shū yǔ máo yán ruò xī。
yù zhuó xīn jiān,
jīn jiāng dǎn zhù,
qǐ shǒu fán qíng pò。
hán quán shēn chù,
dìng zhī hán xiào xiāng jí。
cóng cǐ shēn zuò wán rén,
xīn wú yí hàn,
yě zhōng quán qīng bái。
jī bèi é guān fāng jiǎng xué,
dū bèi jīn fū shěn nì。
jīng bù jiā fēng,
péng hāo shēng cháng,
nà jiè shī shū lì。
guǎn tóng 熴 yào。
yuǎn zāi fēng hào yí zé。