洞明歌

(清代)端木埰

湘皋翠冷,正灵妃故去。遗下金钗照芳渚。抱明根,恰又多谢华神,亲种出、一种珠明玉嫭。

盈盈岑浦外,罗袜凌波,堪与梅华共寒素。生性厌繁华,白石清泉,更留得明人同住。

更问取,春风几时来,但冷月荒烟,悄然无语。

《洞明歌》拼音标注

dòng míng gē
xiāng gāo cùi lěng,
zhèng líng fēi gù qù。
yí xià jīn chāi zhào fāng zhǔ。
bào míng gēn,
qià yòu duō xiè huá shén,
qīn zhǒng chū 、 yī zhǒng zhū míng yù hù。
yíng yíng cén pǔ wài,
luō wà líng bō,
kān yǔ méi huá gòng hán sù。
shēng xìng yàn fán huá,
bái shí qīng quán,
gèng líu dé míng rén tóng zhù。
gèng wèn qǔ,
chūn fēng jī shí lái,
dàn lěng yuè huāng yān,
qiǎo rán wú yǔ。