海天春晓歌
(明代)孙承恩
晴天海日出,宛宛阳谷东。曙色淡熹微,渐次开曈昽。
扶桑析木荡光彩,晶荧下射海水红。金蛇烁万道,翠盖摇千里,天吴象罔伏不动,微茫灏气浮冲瀜。
三山露出海芙蓉,璇台贝阙金银宫。珊瑚木难映水底,琼枝瑶草烟葱茏。
大鹏晞翼候抟奋,蟠桃结实生华风。岛夷番舶互隐见,鲸波浩渺天河通。
泰和气象不易见,髣髴貌入斯图中。固知画者好手笔,高斋悬对开心胸。
恍疑潺湲泻岩壑,似有云气流冥濛。不须听天鸡,登览日观峰。
空闻觅蓬莱,蹈海鞭雷公。苍苍海隅在咫尺,想像六合同昭融。
真人开天得贤佐,明良千载今遭逢。至和薰蒸弥宇宙,穷崖绝谷无阴霿。
二仪清宁风雨若,四溟偃息波涛空。化日舒舒焕阳德,千秋万岁歌时雍。
《海天春晓歌》拼音标注
hǎi tiān chūn xiǎo gē
qíng tiān hǎi rì chū,
wǎn wǎn yáng gǔ dōng。
shù sè dàn xī wēi,
jiàn cì kāi tóng lóng。
fú sāng xī mù dàng guāng cǎi,
jīng yíng xià shè hǎi shǔi hóng。
jīn shé shuò wàn dào,
cùi gài yáo qiān lǐ,
tiān wú xiàng wǎng fú bù dòng,
wēi máng hào qì fú chōng yōng。
sān shān lù chū hǎi fú róng,
xuán tái bèi què jīn yín gōng。
shān hú mù nán yìng shǔi dǐ,
qióng zhī yáo cǎo yān cōng lóng。
dà péng xī yì hòu tuán fèn,
pán táo jié shí shēng huá fēng。
dǎo yí fān bó hù yǐn jiàn,
jīng bō hào miǎo tiān hé tōng。
tài hé qì xiàng bù yì jiàn,
fǎng fú mào rù sī tú zhōng。
gù zhī huà zhě hǎo shǒu bǐ,
gāo zhāi xuán dùi kāi xīn xiōng。
huǎng yí chán yuán xiè yán hè,
sì yǒu yún qì líu míng méng。
bù xū tīng tiān jī,
dēng lǎn rì guān fēng。
kōng wén mì péng lái,
dǎo hǎi biān léi gōng。
cāng cāng hǎi yú zài zhǐ chǐ,
xiǎng xiàng lìu hé tóng zhāo róng。
zhēn rén kāi tiān dé xián zuǒ,
míng liáng qiān zài jīn zāo féng。
zhì hé xūn zhēng mí yǔ zhòu,
qióng yá jué gǔ wú yīn mèng。
èr yí qīng níng fēng yǔ ruò,
sì míng yǎn xī bō tāo kōng。
huà rì shū shū huàn yáng dé,
qiān qīu wàn sùi gē shí yōng。