拟古二十七首 其十七

(明代)孙承恩

我思避世士,乃在匡山陬。身与浮云閒,心与造物游。

躬耕岂酒劳,田野日休休。有酒且孤斟,得句还自讴。

黄鹄举千仞,万事同一沤。孤怀信高鶱,清风邈难俦。

望之酒可及,使我中心忧。

《拟古二十七首 其十七》拼音标注

nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí shí qī
wǒ sī bì shì shì,
nǎi zài kuāng shān zōu。
shēn yǔ fú yún xián,
xīn yǔ zào wù yóu。
gōng gēng qǐ jǐu láo,
tián yě rì xīu xīu。
yǒu jǐu qiě gū zhēn,
dé jù huán zì ōu。
huáng hú jǔ qiān rèn,
wàn shì tóng yī òu。
gū huái xìn gāo xuān,
qīng fēng miǎo nán chóu。
wàng zhī jǐu kě jí,
shǐ wǒ zhōng xīn yōu。