拟古二十七首 其十二
(明代)孙承恩
知人良不易,毁誉多诪张。人心殊爱憎,众口异雌黄。
叔孙短仲尼,轲谤由臧仓。欧朱若人言,君子为豺狼。
皎皎明月珠,污泥閟其光。兰蕙岂不馥,斩刈焉得芳。
世事每错乱,颠倒迷四方。弃置莫重陈,重陈人心伤。
《拟古二十七首 其十二》拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí shí èr
zhī rén liáng bù yì,
hǔi yù duō zhōu zhāng。
rén xīn shū ài zēng,
zhòng kǒu yì cí huáng。
shū sūn duǎn zhòng ní,
kē bàng yóu zāng cāng。
ōu zhū ruò rén yán,
jūn zǐ wèi chái láng。
jiǎo jiǎo míng yuè zhū,
wū ní bì qí guāng。
lán hùi qǐ bù fù,
zhǎn yì yān dé fāng。
shì shì měi cuò luàn,
diān dǎo mí sì fāng。
qì zhì mò zhòng chén,
zhòng chén rén xīn shāng。