襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其七 张顺

(明代)孙承恩

襄阳昔受困,敌骑何凭凌。矫矫二烈士,提兵援孤城。

雪涕奋雄剑,悲风起冥冥。赤手蹈虎穴,义气孰敢撄。

轻舟驾巨涛,江水为奔腾。转战前无当,势若可横行。

惜哉天亡宋,其功竟无成。一时双玉节,皎皎照日星。

我来寻故垒,黯惨愁云凝。草木为号呼,犹似战伐声。

英魂凛赫赫,万古常如生。

《襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其七 张顺》拼音标注

xiāng yáng wèi zì gǔ yào dì fǔ yí jī diào wǎng shì yǒu huái qī rén yān yīn gè fù shī yī shǒu qí qī zhāng shùn
xiāng yáng xī shòu kùn,
dí qí hé píng líng。
jiǎo jiǎo èr liè shì,
tí bīng yuán gū chéng。
xuě tì fèn xióng jiàn,
bēi fēng qǐ míng míng。
chì shǒu dǎo hǔ xué,
yì qì shú gǎn yīng。
qīng zhōu jià jù tāo,
jiāng shǔi wèi bēn téng。
zhuǎn zhàn qián wú dāng,
shì ruò kě héng xíng。
xī zāi tiān wáng sòng,
qí gōng jìng wú chéng。
yī shí shuāng yù jié,
jiǎo jiǎo zhào rì xīng。
wǒ lái xún gù lěi,
àn cǎn chóu yún níng。
cǎo mù wèi hào hū,
yóu sì zhàn fá shēng。
yīng hún lǐn hè hè,
wàn gǔ cháng rú shēng。