拟古二十七首 其十六
(明代)孙承恩
万事等刍狗,所贵惟此身。六凿相披攘,汩没丧天真。
人生非金石,今古一旦昏。朱颜不禁秋,飒然变埃尘。
古来贤豪士,用世多苦辛。身后竟如何,漫有空名存。
空名载方册,逝者宁复闻。徒令雌黄徒,颠倒播喉唇。
飘摇广成子,脱屣离垢氛。乘云驾飞龙,万古谁能驯。
《拟古二十七首 其十六》拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí shí lìu
wàn shì děng chú gǒu,
suǒ gùi wéi cǐ shēn。
lìu záo xiāng pī ràng,
gǔ méi sāng tiān zhēn。
rén shēng fēi jīn shí,
jīn gǔ yī dàn hūn。
zhū yán bù jìn qīu,
sà rán biàn āi chén。
gǔ lái xián háo shì,
yòng shì duō kǔ xīn。
shēn hòu jìng rú hé,
màn yǒu kōng míng cún。
kōng míng zài fāng cè,
shì zhě níng fù wén。
tú lìng cí huáng tú,
diān dǎo bō hóu chún。
piāo yáo guǎng chéng zǐ,
tuō xǐ lí gòu fēn。
chéng yún jià fēi lóng,
wàn gǔ shúi néng xún。
- 上一篇:秋日杂咏二十三首 其十二 咏富家
- 下一篇:平浦