春日闲居 其一

(明代)法杲

夕阳微茫断桥暮,庵外何人问归路。鸟啼花落春复春,江山风月无闲人。

情闲直觉远山近,云到自然眉宇新。烟萝萧萧满春谷,山前芳草春复绿。

悄风犹急春尚寒,几树绿莺啼不足。啼莺却唤春草醒,如此茅庵怯春冷。

溪桥横绿不度人,溪口桃花卧桥影。花枝并笑云欲然,杖头云破留青天。

好山一步一回顾,千岩万壑今眼前。

《春日闲居 其一》拼音标注

chūn rì xián jū qí yī
xī yáng wēi máng duàn qiáo mù,
ān wài hé rén wèn gūi lù。
niǎo tí huā luò chūn fù chūn,
jiāng shān fēng yuè wú xián rén。
qíng xián zhí jué yuǎn shān jìn,
yún dào zì rán méi yǔ xīn。
yān luó xiāo xiāo mǎn chūn gǔ,
shān qián fāng cǎo chūn fù lv̀。
qiǎo fēng yóu jí chūn shàng hán,
jī shù lv̀ yīng tí bù zú。
tí yīng què huàn chūn cǎo xǐng,
rú cǐ máo ān qiè chūn lěng。
xī qiáo héng lv̀ bù dù rén,
xī kǒu táo huā wò qiáo yǐng。
huā zhī bìng xiào yún yù rán,
zhàng tóu yún pò líu qīng tiān。
hǎo shān yī bù yī húi gù,
qiān yán wàn hè jīn yǎn qián。