自冬徂春 道中多雨 至临江、宜春之间特甚
(宋代)范成大
客行无晴时,涔涔如漏天。
东吴至西江,旧岁接新年。
蜡屐惊踵决,油衣笑鹑悬。
掀淖起复仆,顷步如重关。
略似鸭与猪,汨没泥水阑。
我涂未渠穷,一晴愧天悭。
倒塔桥已断,壁破渡无船。
路人相告语,未到先长叹。
薄晚得硗确,稍入袁州山。
不辞石啮足,聊免泥没鞯。
自古行路吟,听者凋朱颜。
轩渠尚能赋,诗人类痴顽。
东吴至西江,旧岁接新年。
蜡屐惊踵决,油衣笑鹑悬。
掀淖起复仆,顷步如重关。
略似鸭与猪,汨没泥水阑。
我涂未渠穷,一晴愧天悭。
倒塔桥已断,壁破渡无船。
路人相告语,未到先长叹。
薄晚得硗确,稍入袁州山。
不辞石啮足,聊免泥没鞯。
自古行路吟,听者凋朱颜。
轩渠尚能赋,诗人类痴顽。
《自冬徂春,道中多雨,至临江、宜春之间特甚》拼音标注
zì dōng cú chūn,dào zhōng duō yǔ,zhì lín jiāng 、 yí chūn zhī jiān tè shén
kè xíng wú qíng shí,
cén cén rú lòu tiān。
dōng wú zhì xī jiāng,
jìu sùi jiē xīn nián。
là jī liáng zhǒng jué,
yóu yī xiào chún xuán。
xiān nào qǐ fù pū,
qǐng bù rú zhòng guān。
lvè sì yā yǔ zhū,
mì méi ní shǔi lán。
wǒ tú wèi qú qióng,
yī qíng kùi tiān qiān。
dǎo tǎ qiáo yǐ duàn,
bì pò dù wú chuán。
lù rén xiāng gào yǔ,
wèi dào xiān cháng tàn。
bó wǎn dé qiāo què,
shāo rù yuán zhōu shān。
bù cí shí niè zú,
liáo miǎn ní méi jiān。
zì gǔ xíng lù yín,
tīng zhě diāo zhū yán。
xuān qú shàng néng fù,
shī rén lèi chī wán 。