自砭

(宋代)范纯仁

人有好胜心,当以善胜恶。岂宜执人我,与彼较彊弱。

所得无毫釐,所失已山岳。事过徒自悔,驷马追不却。

况临衰暮年,事尤资审度。如人行远道,日暮将憩泊。

遵途益须慎,勿使趣向错。逆境是吾师,苦口多良药。

岂止人难欺,将为鬼所噱。有病在速治,姑以自砭灼。

《自砭》拼音标注

zì biān
rén yǒu hǎo shèng xīn,
dāng yǐ shàn shèng è。
qǐ yí zhí rén wǒ,
yǔ bǐ jiào qiáng ruò。
suǒ dé wú háo lí,
suǒ shī yǐ shān yuè。
shì guò tú zì hǔi,
sì mǎ zhūi bù què。
kuàng lín shuāi mù nián,
shì yóu zī shěn dù。
rú rén xíng yuǎn dào,
rì mù jiāng qì bó。
zūn tú yì xū shèn,
wù shǐ qù xiàng cuò。
nì jìng shì wú shī,
kǔ kǒu duō liáng yào。
qǐ zhǐ rén nán qī,
jiāng wèi gǔi suǒ jué。
yǒu bìng zài sù zhì,
gū yǐ zì biān zhuó。