吾所植荷既开尽而风雨频至坐见其萎谢慰别以诗

(清代)范当世

荷今折风雨,落泪夫何叹。见汝请明日,孤根后土安。

何由触冥性,心气忽奔澜。横游不得遂,直上多其端。

冥冥一尺土,砉若钻天难。迎风变青翠,向日成朱丹。

开落一不吝,替萼宵抟抟。悬知此盆内,百孔能相贯。

房房遍已实,根本又可餐。有生百虫附,来去无相干。

吾衷独含愧,给水徒未乾。滋渗任奴婢,隔望成朝欢。

潇湘洞庭上,弥路花漫漫。传闻有司命,乃是神仙官。

五更得月际,大士乘飞鸾。停云拂素袖,洒露当花冠。

嗟兹一华植,岂有高灵看。哀哀楚骚子,抱石沉急湍。

奇躯不得腐,化作荷根蟠。传为万万本,七窍心犹完。

人间习不识,此是荷之耑。君看本末在,岂肯为椒兰。

埋藏弗复道,摧落终心酸。

《吾所植荷既开尽而风雨频至坐见其萎谢慰别以诗》拼音标注

wú suǒ zhí hé jì kāi jǐn ér fēng yǔ pín zhì zuò jiàn qí wēi xiè wèi bié yǐ shī
hé jīn zhé fēng yǔ,
luò lèi fū hé tàn。
jiàn rǔ qǐng míng rì,
gū gēn hòu tǔ ān。
hé yóu hóng míng xìng,
xīn qì hū bēn lán。
héng yóu bù dé sùi,
zhí shàng duō qí duān。
míng míng yī chǐ tǔ,
huò ruò zuàn tiān nán。
yíng fēng biàn qīng cùi,
xiàng rì chéng zhū dān。
kāi luò yī bù lìn,
tì è xiāo tuán tuán。
xuán zhī cǐ pén nèi,
bǎi kǒng néng xiāng guàn。
fáng fáng biàn yǐ shí,
gēn běn yòu kě cān。
yǒu shēng bǎi chóng fù,
lái qù wú xiāng gān。
wú zhōng dú hán kùi,
gěi shǔi tú wèi gān。
zī shèn rèn nú bì,
gé wàng chéng zhāo huān。
xiāo xiāng dòng tíng shàng,
mí lù huā màn màn。
chuán wén yǒu sī mìng,
nǎi shì shén xiān guān。
wǔ gèng dé yuè jì,
dà shì chéng fēi luán。
tíng yún fú sù xìu,
sǎ lù dāng huā guān。
jiē zī yī huá zhí,
qǐ yǒu gāo líng kàn。
āi āi chǔ sāo zǐ,
bào shí chén jí tuān。
qí qū bù dé fǔ,
huà zuò hé gēn pán。
chuán wèi wàn wàn běn,
qī qiào xīn yóu wán。
rén jiān xí bù shì,
cǐ shì hé zhī zhuān。
jūn kàn běn mò zài,
qǐ kěn wèi jiāo lán。
mái cáng fú fù dào,
cūi luò zhōng xīn suān。