守风不行而船得泊岸浦仙去之安福内人触动悲怀余无以慰之乃携之游滕王阁各为长歌一篇以取欢

(清代)范当世

我惭不至滕王阁,子说曾登太白楼。闻言使我渺愁绝,何得当前懒即休。

北风一夜送南客,北客稍稍泊岸头。我今为子毁前作,子得不与我同游。

江山城郭非异物,且复登阁览一周。阁上金书作何语,人人秋水长天句。

阁下诸公尽有问,不脱珠帘画栋文。可怜韩退之,澹语不成用。

分明作者才,弃置无人诵。询吾云君谓不然,勃虽三尺已占先。

谁令退之更疏懒,言语恢诡足不前。空藉文字与人斗,虽设百彩乌能传。

君诗莫须为我毁,君之故步真当捐。嗟哉尔言岂不贤,吾今从谏如转圜。

但当与尔遍览名迹题山川,往至太白楼下一醉沈千年。

《守风不行而船得泊岸浦仙去之安福内人触动悲怀余无以慰之乃携之游滕王阁各为长歌一篇以取欢》拼音标注

shǒu fēng bù xíng ér chuán dé bó àn pǔ xiān qù zhī ān fú nèi rén hóng dòng bēi huái yú wú yǐ wèi zhī nǎi xié zhī yóu téng wáng gé gè wèi cháng gē yī piān yǐ qǔ huān
wǒ cán bù zhì téng wáng gé,
zǐ shuō céng dēng tài bái lóu。
wén yán shǐ wǒ miǎo chóu jué,
hé dé dāng qián lǎn jí xīu。
běi fēng yī yè sòng nán kè,
běi kè shāo shāo bó àn tóu。
wǒ jīn wèi zǐ hǔi qián zuò,
zǐ dé bù yǔ wǒ tóng yóu。
jiāng shān chéng guō fēi yì wù,
qiě fù dēng gé lǎn yī zhōu。
gé shàng jīn shū zuò hé yǔ,
rén rén qīu shǔi cháng tiān jù。
gé xià zhū gōng jǐn yǒu wèn,
bù tuō zhū lián huà dòng wén。
kě lián hán tùi zhī,
dàn yǔ bù chéng yòng。
fēn míng zuò zhě cái,
qì zhì wú rén sòng。
xún wú yún jūn wèi bù rán,
bó sūi sān chǐ yǐ zhān xiān。
shúi lìng tùi zhī gèng shū lǎn,
yán yǔ hūi gǔi zú bù qián。
kōng jiè wén zì yǔ rén dǒu,
sūi shè bǎi cǎi wū néng chuán。
jūn shī mò xū wèi wǒ hǔi,
jūn zhī gù bù zhēn dāng juān。
jiē zāi ěr yán qǐ bù xián,
wú jīn cóng jiàn rú zhuǎn yuán。
dàn dāng yǔ ěr biàn lǎn míng jī tí shān chuān,
wǎng zhì tài bái lóu xià yī zùi shěn qiān nián。