秋胡妇
(宋代)安道
东风骀荡花媚娇,鸦鬟腻滑飞翠翘。露沁金莲一湾小,纤葱缓撚柔桑条。
兰闺护暖蚕苗密,细叶如钿竹筐湿。罗襦歘霍雕鞍光,薄情正在桑阴立。
黄金出袖妾心惊,妾心莹比冰雪清。弹筝巧让罗敷女,田蚕婉语羞无情。
叶渐盈筐返庭砌,阿姑喜溢双眉际。飏言锦绣归故闾,整顿姿容见夫婿。
河水渊沄百丈深,冰肌矢向龙宫沈。匪曰忘姑陨非命,丝弦絙急讹徽音。
精英叱咤沙头鬼,烈风迅激愁云起。凡人生女须嫁人,莫嫁秋胡薄情人。
《秋胡妇》拼音标注
qīu hú fù
dōng fēng tái dàng huā mèi jiāo,
yā huán nì huá fēi cùi qiáo。
lù qìn jīn lián yī wān xiǎo,
xiān cōng huǎn niǎn róu sāng tiáo。
lán gūi hù nuǎn cán miáo mì,
xì yè rú diàn zhú kuāng shī。
luō rú xū huò diāo ān guāng,
bó qíng zhèng zài sāng yīn lì。
huáng jīn chū xìu qiè xīn liáng,
qiè xīn yíng bǐ bīng xuě qīng。
dàn zhēng qiǎo ràng luō fū nv̌,
tián cán wǎn yǔ xīu wú qíng。
yè jiàn yíng kuāng fǎn tíng qì,
ā gū xǐ yì shuāng méi jì。
yáng yán jǐn xìu gūi gù lv́,
zhěng dùn zī róng jiàn fū xù。
hé shǔi yuān yún bǎi zhàng shēn,
bīng jī shǐ xiàng lóng gōng shěn。
fěi yuē wàng gū yǔn fēi mìng,
sī xián gēng jí é hūi yīn。
jīng yīng chì zhà shā tóu gǔi,
liè fēng xùn jī chóu yún qǐ。
fán rén shēng nv̌ xū jià rén,
mò jià qīu hú bó qíng rén。