雪峤禅师见过留坐将还径山诗以留之

(明代)范景文

秋原霜色懒招寻,鹤引高流入径深。茶醉酒醒难判断,身真世假入浮沉。

参禅并入删元语,听曲翻能长道心。行脚无须商去住,心空何处不云林。

《雪峤禅师见过留坐将还径山诗以留之》拼音标注

xuě jiào shàn shī jiàn guò líu zuò jiāng huán jìng shān shī yǐ líu zhī
qīu yuán shuāng sè lǎn zhāo xún,
hè yǐn gāo líu rù jìng shēn。
chá zùi jǐu xǐng nán pàn duàn,
shēn zhēn shì jiǎ rù fú chén。
cān shàn bìng rù shān yuán yǔ,
tīng qū fān néng cháng dào xīn。
xíng jiǎo wú xū shāng qù zhù,
xīn kōng hé chù bù yún lín。