春日花下听弹琵琶效醉翁体
(宋代)安道
朝游金张园,暮宿许史宅。
二月春风吹百花,朱朱粉粉相钩加。
银鞍绣勒少年子,对花下马弹琵琶。
大弦掩抑花始开,花重坠枝枝更斜。
小弦变作花烂熳,雨点骤打烟浓遮。
鹧鹄从何来,远在天之涯。
钩畾格磔忽惊起,不知飞在谁人家。
又闻黄鹂声睍睆,如断复续续复断。
布指似嫌宫调缓,别写群雁鸣霜暖。
蒹葭浦深风萧骚,一只两只飞渐高。
天长地远望不见,使我回首心烦劳。
我谓少年弹且止,钱塘去国三千里。
每到春来花最多,鹧鸪能舞黄鹂歌。
去年随雁同沙漠,听此琵琶殊不乐。
少年笑我君太痴,人生行乐须其时。
此中正自有佳处,但畏闲愁缠绕之。
《春日花下听弹琵琶效醉翁体》拼音标注
chūn rì huā xià tīng dàn pí pá xiào zùi wēng tǐ
pū běn nán hǎi rén,
zàn wèi běi jīng kè。
zhāo yóu jīn zhāng yuán,
mù sù xǔ shǐ zhái。
èr yuè chūn fēng chūi bǎi huā,
zhū zhū fěn fěn xiāng gōu jiā。
yín ān xìu lè shǎo nián zǐ,
dùi huā xià mǎ dàn pí pá。
dà xián yǎn yì huā shǐ kāi,
huā zhòng zhùi zhī zhī gèng xié。
xiǎo xián biàn zuò huā làn màn,
yǔ diǎn zòu dǎ yān nóng zhē。
zhè hú cóng hé lái,
yuǎn zài tiān zhī yá。
gōu léi gé zhé hū liáng qǐ,
bù zhī fēi zài shúi rén jiā。
yòu wén huáng lí shēng xiàn huǎn,
rú duàn fù xù xù fù duàn。
bù zhǐ sì xián gōng diào huǎn,
bié xiě qún yàn míng shuāng nuǎn。
jiān jiā pǔ shēn fēng xiāo sāo,
yī zhǐ liǎng zhǐ fēi jiàn gāo。
tiān cháng dì yuǎn wàng bù jiàn,
shǐ wǒ húi shǒu xīn fán láo。
wǒ wèi shǎo nián dàn qiě zhǐ,
qián táng qù guó sān qiān lǐ。
měi dào chūn lái huā zùi duō,
zhè gū néng wǔ huáng lí gē。
qù nián súi yàn tóng shā mò,
tīng cǐ pí pá shū bù lè。
shǎo nián xiào wǒ jūn tài chī,
rén shēng xíng lè xū qí shí。
cǐ zhōng zhèng zì yǒu jiā chù,
dàn wèi xián chóu chán rào zhī 。
- 上一篇:漠北怀古(四首。西斋漠北、开平诸
- 下一篇:君子交行(并序)