沁园春 写怀
(宋代)安道
不受人怜,黯然自伤,此生奈何?正多年堤柳,攀条饮泣;
数声牧笛,叩角行歌。我自茫茫,谁非龊龊,合共苍天梦梦过。
还堪笑,笑眼前鹬蚌,壁里千戈。
不如终老岩阿。似野鸟孤飞脱网罗。只萧疏风景,居然处士;
清凉境界,便是维摩。岂累猪肝,何愁鸡肋,自在蒲团日月多。
蜉蝣耳,看英雄竖子,一样皤皤。
《沁园春 写怀》拼音标注
qìn yuán chūn xiě huái
bù shòu rén lián,
àn rán zì shāng,
cǐ shēng nài hé ?
zhèng duō nián dī lǐu,
pān tiáo yǐn qì ; shù shēng mù dí,
kòu jiǎo xíng gē。
wǒ zì máng máng,
shúi fēi chuò chuò,
hé gòng cāng tiān mèng mèng guò。
huán kān xiào,
xiào yǎn qián yù bàng,
bì lǐ qiān gē。
bù rú zhōng lǎo yán ā。
sì yě niǎo gū fēi tuō wǎng luō。
zhǐ xiāo shū fēng jǐng,
jū rán chù shì ; qīng liáng jìng jiè,
biàn shì wéi mó。
qǐ lèi zhū gān,
hé chóu jī lèi,
zì zài pú tuán rì yuè duō。
fú yóu ěr,
kàn yīng xióng shù zǐ,
yī yáng pó pó。
- 上一篇:沁园春 爱日园感怀
- 下一篇:百字令 月夜同人过雨香精舍