沁园春 怀顾四
(宋代)安道
梦里关山,胸次辘轳,费尽相思。正节当落木,虫吟唧唧;
时逢衅燧,雁阵迟迟。兄滞武昌,弟留邗水,两地销魂正此时。
还堪忆,忆连床促膝,风雨凄其。
当年意气难追。恨半世蹉跎负所期。怎花残上苑,屡惊裘敝;
云归岩穴,复使肝催。石岂能言,树犹如此,乂手鸿蒙一小儿。
君须看,看白杨树下,衰草迷离。
《沁园春 怀顾四》拼音标注
qìn yuán chūn huái gù sì
mèng lǐ guān shān,
xiōng cì lù lú,
fèi jǐn xiāng sī。
zhèng jié dāng luò mù,
chóng yín jī jī ; shí féng xìn sùi,
yàn zhèn chí chí。
xiōng zhì wǔ chāng,
dì líu hán shǔi,
liǎng dì xiāo hún zhèng cǐ shí。
huán kān yì,
yì lián chuáng cù xī,
fēng yǔ qī qí。
dāng nián yì qì nán zhūi。
hèn bàn shì cuō tuó fù suǒ qī。
zěn huā cán shàng yuàn,
lv̌ liáng qíu bì ; yún gūi yán xué,
fù shǐ gān cūi。
shí qǐ néng yán,
shù yóu rú cǐ,
yì shǒu hóng méng yī xiǎo ér。
jūn xū kàn,
kàn bái yáng shù xià,
shuāi cǎo mí lí。