狂泉

(宋代)范浚

昔有大荒国,水以狂泉名。国人皆饮泉,狂颠率无宁。

一者自穿汲,乃独能常醒。国人既皆狂,反见不狂惊。

顾谓不狂人,无乃鬼物凭。不然是狂疾,救疗当痊轻。

施针灼炷艾,肤肉无全平。而彼不狂者,被虐楚不胜。

贲然走泉所,酌饮不敢停。既饮即亦狂,万虑皆迷冥。

其狂与众一,众始欢相倾。世事今亦然,嗟哉感诗鸣。

安得跨鹏背,独往游天溟。寄谢彼狂子,酌泉吾不能。

《狂泉》拼音标注

kuáng quán
xī yǒu dà huāng guó,
shǔi yǐ kuáng quán míng。
guó rén jiē yǐn quán,
kuáng diān lv̀ wú níng。
yī zhě zì chuān jí,
nǎi dú néng cháng xǐng。
guó rén jì jiē kuáng,
fǎn jiàn bù kuáng liáng。
gù wèi bù kuáng rén,
wú nǎi gǔi wù píng。
bù rán shì kuáng jí,
jìu liáo dāng quán qīng。
shī zhēn zhuó zhù ài,
fū ròu wú quán píng。
ér bǐ bù kuáng zhě,
bèi nvè chǔ bù shèng。
bì rán zǒu quán suǒ,
zhuó yǐn bù gǎn tíng。
jì yǐn jí yì kuáng,
wàn lv̀ jiē mí míng。
qí kuáng yǔ zhòng yī,
zhòng shǐ huān xiāng qīng。
shì shì jīn yì rán,
jiē zāi gǎn shī míng。
ān dé kuà péng bèi,
dú wǎng yóu tiān míng。
jì xiè bǐ kuáng zǐ,
zhuó quán wú bù néng。