上李舍人

(宋代)范浚

李侯半天霞,绝俗几千丈。平生有劲气,傲岸力高尚。

波涛驱笔底,万里一奔放。清风凛须眉,挺拔舍人样。

蚤以鸳鹭姿,簉羽迩天仗。拖绶奉朝请,论列专靡让。

言辞剧酸灼,贬窜辱伤谤。官资如马足,曾不兴怊怅。

宴游长笑傲,忠鲠期自谅。江山穷赏目,搜抉归吟唱。

于今富篇章,态度难悉况。精清极孤高,丽雅略谈浪。

乘豪骋雄怪,句法时跌宕。端如抚良琴,杳默变清亮。

连篇时讽咏,飧寝每辄忘。我惭语俗下,有类牛鸣盎。

遽耳咸池音,吟魂惊沮丧。闻之良匠氏,侏儒非冗长。

医师兼百药,马勃用或当。微言出堂下,挈手烦叔向。

倘许揖戈鋋,愿奉诗坛将。

《上李舍人》拼音标注

shàng lǐ shè rén
lǐ hóu bàn tiān xiá,
jué sú jī qiān zhàng。
píng shēng yǒu jìng qì,
ào àn lì gāo shàng。
bō tāo qū bǐ dǐ,
wàn lǐ yī bēn fàng。
qīng fēng lǐn xū méi,
tǐng bá shè rén yáng。
zǎo yǐ yuān lù zī,
chòu yǔ ěr tiān zhàng。
tuō shòu fèng zhāo qǐng,
lùn liè zhuān mǐ ràng。
yán cí jù suān zhuó,
biǎn cuàn rǔ shāng bàng。
guān zī rú mǎ zú,
céng bù xīng chāo chàng。
yàn yóu cháng xiào ào,
zhōng gěng qī zì liàng。
jiāng shān qióng shǎng mù,
sōu jué gūi yín chàng。
yú jīn fù piān zhāng,
tài dù nán xī kuàng。
jīng qīng jí gū gāo,
lì yǎ lvè tán làng。
chéng háo chěng xióng guài,
jù fǎ shí diē dàng。
duān rú fǔ liáng qín,
yǎo mò biàn qīng liàng。
lián piān shí fēng yǒng,
sūn qǐn měi zhé wàng。
wǒ cán yǔ sú xià,
yǒu lèi níu míng àng。
jù ěr xián chí yīn,
yín hún liáng jū sāng。
wén zhī liáng jiàng shì,
zhū rú fēi rǒng cháng。
yì shī jiān bǎi yào,
mǎ bó yòng huò dāng。
wēi yán chū táng xià,
qiè shǒu fán shū xiàng。
tǎng xǔ yī gē chán,
yuàn fèng shī tán jiāng。