寄题郑亨仲可友亭

(宋代)范浚

郑君坐交穷,结柳穷不去。无朋长独立,老大荒村住。

荒村扫人迹,取友惟西山。当应爱山标,可望不可攀。

牵萝架风亭,巀嶭揖高调。修檐入危碧,阮眼坐相照。

嗟今轻薄子,对面生九疑。宁如友真山,贞质终无移。

怜君意超超,愧我劳勿勿。未共结交心,漫负心脾骨。

《寄题郑亨仲可友亭》拼音标注

jì tí zhèng hēng zhòng kě yǒu tíng
zhèng jūn zuò jiāo qióng,
jié lǐu qióng bù qù。
wú péng cháng dú lì,
lǎo dà huāng cūn zhù。
huāng cūn sǎo rén jī,
qǔ yǒu wéi xī shān。
dāng yìng ài shān biāo,
kě wàng bù kě pān。
qiān luó jià fēng tíng,
jiē è yī gāo diào。
xīu yán rù wēi bì,
ruǎn yǎn zuò xiāng zhào。
jiē jīn qīng bó zǐ,
dùi miàn shēng jǐu yí。
níng rú yǒu zhēn shān,
zhēn zhí zhōng wú yí。
lián jūn yì chāo chāo,
kùi wǒ láo wù wù。
wèi gòng jié jiāo xīn,
màn fù xīn pí gǔ。