理喻 其二

(宋代)范浚

我眠鼻息邻家惊,耳不自闻齁䶎声。我耳忽鸣韵清磬,旁人对面那能听。

耳鸣如心念,鼻息如己过。心念潜萌众莫知,己过自迷人看破。

历历眼前皆要理,举世何人无鼻耳。

《理喻 其二》拼音标注

lǐ yù qí èr
wǒ mián bí xī lín jiā liáng,
ěr bù zì wén hōu shà shēng。
wǒ ěr hū míng yùn qīng qìng,
páng rén dùi miàn nà néng tīng。
ěr míng rú xīn niàn,
bí xī rú jǐ guò。
xīn niàn qián méng zhòng mò zhī,
jǐ guò zì mí rén kàn pò。
lì lì yǎn qián jiē yào lǐ,
jǔ shì hé rén wú bí ěr。