黄莺儿 本意
(清代)樊增祥
芳春归去樱桃紫。又是朱檐碧瓦,新晴垂杨,依依晓寒如水。
谁唤起画楼人,泪落连珠子。细听才是莺儿,一味绵蛮,芳树阴里。
声细。似怯玉笙寒,竞道金衣媚。已催梅熟,又唤蚕红,天生恁般娇殢。
看噀雾两柑黄,过雨双林翠。待把斗酒携来,为汝花前醉。
《黄莺儿 本意》拼音标注
huáng yīng ér běn yì
fāng chūn gūi qù yīng táo zǐ。
yòu shì zhū yán bì wǎ,
xīn qíng chúi yáng,
yī yī xiǎo hán rú shǔi。
shúi huàn qǐ huà lóu rén,
lèi luò lián zhū zǐ。
xì tīng cái shì yīng ér,
yī wèi mián mán,
fāng shù yīn lǐ。
shēng xì。
sì qiè yù shēng hán,
jìng dào jīn yī mèi。
yǐ cūi méi shú,
yòu huàn cán hóng,
tiān shēng rèn bān jiāo tì。
kàn xùn wù liǎng gān huáng,
guò yǔ shuāng lín cùi。
dài bǎ dǒu jǐu xié lái,
wèi rǔ huā qián zùi。