高阳台 爽翁卜妾秦淮 赋此调之

(清代)樊增祥

雀桁闲花,雉场秋草,渠侬不解伤春。堕策闲坊,一株红桕遮门。

十三楼下秦淮碧,侧乌纱、亲访桃根。谩销魂、三十年来,此度才真。

萧郎四九头先白,要蓝罗小袖,早暮看承。天女维摩,相逢总是禅人。

短辕长柄知何用,料春风、不煮仓庚。问香茗、不唤朝华,定唤朝云。

《高阳台 爽翁卜妾秦淮,赋此调之》拼音标注

gāo yáng tái shuǎng wēng bǔ qiè qín huái,fù cǐ diào zhī
què héng xián huā,
zhì cháng qīu cǎo,
qú nóng bù jiě shāng chūn。
duò cè xián fāng,
yī zhū hóng jìu zhē mén。
shí sān lóu xià qín huái bì,
cè wū shā 、 qīn fǎng táo gēn。
mán xiāo hún 、 sān shí nián lái,
cǐ dù cái zhēn。
xiāo láng sì jǐu tóu xiān bái,
yào lán luō xiǎo xìu,
zǎo mù kàn chéng。
tiān nv̌ wéi mó,
xiāng féng zǒng shì shàn rén。
duǎn yuán cháng bǐng zhī hé yòng,
liào chūn fēng 、 bù zhǔ cāng gēng。
wèn xiāng míng 、 bù huàn zhāo huá,
dìng huàn zhāo yún。