凤箫吟

(清代)樊增祥

飐桐花、么鸾最小,谁抛十斛明珠。郑樱桃再世,艳歌回雪,更腻手搓酥。

舞台花乱落,效鸳鸯、模样无殊。是照水惊鸿,较他洛浦何如。

扶疏。小巢芳树,惯曾留住金耳华车。紫茸茵并坐,玉莲杯共饮,花底相于。

宋家红杏死,甚青衣、不负尚书。剩此夕、缠头百万,重上氍毹。

《凤箫吟》拼音标注

fèng xiāo yín
zhǎn tóng huā 、 yāo luán zùi xiǎo,
shúi pāo shí hú míng zhū。
zhèng yīng táo zài shì,
yàn gē húi xuě,
gèng nì shǒu cuō sū。
wǔ tái huā luàn luò,
xiào yuān yāng 、 mó yáng wú shū。
shì zhào shǔi liáng hóng,
jiào tā luò pǔ hé rú。
fú shū。
xiǎo cháo fāng shù,
guàn céng líu zhù jīn ěr huá chē。
zǐ róng yīn bìng zuò,
yù lián bēi gòng yǐn,
huā dǐ xiāng yú。
sòng jiā hóng xìng sǐ,
shén qīng yī 、 bù fù shàng shū。
shèng cǐ xī 、 chán tóu bǎi wàn,
zhòng shàng qú shū。