兰陵王 灞桥感柳 用清真韵
(清代)樊增祥
晚烟直。桥下罗纹水碧。长亭柳、曾系玉骢,金缕依依可怜色。
咸秦岂异国,人识新丰倦客。东风里,一搦楚腰,抱月飘烟不盈尺。
騕袅去无迹,叹不似江南,长见帆席。丰林嫩叶春虫食。
随渭水东去,岳莲西指,雨迎烟送四五驿,直青到河北。
恻恻。绮愁积。似摇落江潭,一样凄寂。花开陌上春无极。
奈拗颈桥畔,数声风笛。春闺红泪,共夜雨,枕上滴。
《兰陵王 灞桥感柳,用清真韵》拼音标注
lán líng wáng bà qiáo gǎn lǐu,yòng qīng zhēn yùn
wǎn yān zhí。
qiáo xià luō wén shǔi bì。
cháng tíng lǐu 、 céng xì yù cōng,
jīn lv̌ yī yī kě lián sè。
xián qín qǐ yì guó,
rén shì xīn fēng juàn kè。
dōng fēng lǐ,
yī nuò chǔ yāo,
bào yuè piāo yān bù yíng chǐ。
yǎo niǎo qù wú jī,
tàn bù sì jiāng nán,
cháng jiàn fān xí。
fēng lín nèn yè chūn chóng shí。
súi wèi shǔi dōng qù,
yuè lián xī zhǐ,
yǔ yíng yān sòng sì wǔ yì,
zhí qīng dào hé běi。
cè cè。
qǐ chóu jī。
sì yáo luò jiāng tán,
yī yáng qī jì。
huā kāi mò shàng chūn wú jí。
nài ǎo jǐng qiáo pàn,
shù shēng fēng dí。
chūn gūi hóng lèi,
gòng yè yǔ,
zhěn shàng dī。